| Mua` thu vang` da~ de^n' , mua` he` do? di qua , va` sa(p' de^n' la` mo^t. mua` do^ng tra(ng' xoa' ... Na(m thang' no^i' duo^i nhau , di ve^` no*i da^u xa ta(p' ... Ngay` thang' tro*? ne^n ...da^y` a(p' nho*' mong ... kha(p' no*i in mo^t. hinh` bong' ...Choang' ngo*p. trong no^i~ long` .... |
| |
| Đã có ai yêu thực sự để rồi đánh mất, đánh mất nhanh như nắng mùa đông, nhanh như sắc hoa Mười giờ, nhanh đến nỗi không tin thời gian đó đã thực sự tồn tại, không tin rằng mình đã vui vẻ cùng người đó.... Đau lắm phải không???? day rứt lắm phải không..... Hụt hẫng nữa chứ, giống như đang sống trong hiện thực mà rơi vào mộng mị..... Kêu lên nào có ai nghe, gào lên nào ai để ý, van xin không được muốn thoát ra mà như có cái gì kéo mình lại, càng muốn vùng vẫy càng nún sâu, càng ngập tràn trong đau đớn và tuyệt vọng, ngập đến ngực cho con tim nén lại, ngập đến cổ cho huyết mạch đau đớn, rồi chìm sâu cho mắt toàn một mầu bóng tối, cho tiếng kêu không còn, cho tai ù đi, cho nước mắt hòa vào đất, hòa vào bóng tối..... Sợ hãi. Muốn quên đi, nhưng càng nhớ, muốn thoát ra nhưng càng chìm xuống, muốn buông xuôi mà không được, muốn vùng vẫy lại càng tuyệt vọng và rồi lại nhớ, nhớ đến nó là sợ hãi là, đau đớn.... Muốn khóc to lên nhưng nước mắt chỉ rỉ ra hòa vào miệng mặn đắng... Tình yêu đây sao? ngọt ngào đi qua nhanh như gió thoảng chỉ làm một vài lọn tóc mỏng manh khẽ rung lên mà đau đớn dài như ngàn năm địa ngục...Muốn trốn chạy khỏi nó mà nó giống như cái bóng theo ta cho đến khi bắt ta phải chui vào nơi tăm tối...... Có ai thực sự yêu và đánh mất tình yêu nhanh như nắng mùa đông...??? |
| |